8 thg 12, 2008

Kì 29 - Thùng rỗng kêu to

Nằm trong hang lâu ngày cũng chán. Sư Tử thỉnh thoảng lại chóc mỏ ra khỏi hang, húng hắng, khò khè vài âm thanh yếu ớt, vặn mình cho thư giãn gân cốt để sau này ngài quy tiên thì dùng bộ cốt ấy nấu cao xem như cũng đem lại chút ích lợi cho cộng đồng Rừng Xanh.

Tài săn mỹ điểu của Sư Tử vang xa tận xứ Rừng Xứ Lạnh. Nhân dịp có cuộc thi Hoa hậu Rừng Xanh sinh sống ở Rừng Xứ Lạnh, ban tổ chức có chiếu mời ngài Sư Tử sang cầm cân nẩy mực. Lâu nay ở trong Rừng Xanh, chim thú chẳng xem ngài là chúa sơn lâm nữa mà chỉ là một con Sư Tử già ho hem có lẫn máu dê trong huyết quản. Nhận được thư mời, ngài mừng biết bao nhiêu. Vội vã leo lên chú Chim Sắt bay sang Rừng Xứ Lạnh thực hiện nhiệm vụ cao cả - săn lùng mỹ điểu. Mọi việc diễn ra trong thầm lặng, không một con chim nào trong Rừng biết tin.

Trở về lại Rừng Xanh, ngài cảm thấy mình dường như đã lấy lại oai hùng nên quyết định nhắn Tắc Kè Hoa lệnh rằng:
- Hôm nay trong lòng ta phấn chấn nên bỗng dưng muốn ...lên báo. Mau vời phóng viên đến phỏng vấn ta càng nhanh càng tốt.
Tắc Kè Hoa chần chừ vì không hiểu tại sao hôm nay sếp lại trở chứng. Chẳng lẽ chuyến đi Rừng Xứ Lạnh vừa rồi ngài ăn trúng vật thể lạ? Thấy Tắc Kè Hoa thắc thỏm như muốn hỏi điều gì. Sếp Sư Tử quát: - Đi mau lên!

Tắc Kè Hoa vội cúp đuôi chạy một mạch đến tòa soạn báo gần nhất là báo Chim Bay - Chim Hót. Thở hổn hển như muốn đứt hơi, Tắc Kè Hoa thều thào với phóng viên Diều Hâu:
- Sếp .....sếp...em .....phù.... Sư ...sư Tử..ử ử đã ...đã...
- Nào, bình tĩnh, bình tĩnh đi chú em. Chuyện gì mà gấp gáp vậy? Lão Sư Tử ấy quy tiên rồi hả?
- Không, vẫn đang sống nhăn răng. Nhưng hôm nay trở chứng gì lại muốn lên báo bắt em đi tìm phóng viên. Em biết tòa soạn báo Chim Bay - Chim Hót gần hang Sếp em nhất nên em đến nhờ vả. Mong anh nể chút tình dù gì thì sếp em cũng một thời vang bóng mà đến phỏng vấn ông ấy giúp em.

Thấy phóng viên Diều Hâu suy tư điều gì, Tắc Kè Hoa lấm lét dúi bao thư vào tay phóng viên Diều Hâu nhỏ nhẹ:
- Em gởi anh chút quà mọn làm lộ phí và tiền trà nước. Mong anh nhiệt tình giúp em.
Diều Hâu nhìn Tắc Kè Hoa trìu mến: - Được được, anh sẽ giúp chú em.

Báo Chim Bay -Chim Hót là tờ báo đã bị Bồ Nông từ chối trả lời phỏng vấn lúc Bồ nằm soải cánh trên cây thư giãn. Phóng viên Diều Hâu vào chuồng dắt con dê có gắn mô-tơ của mình leo lên rồ máy. Giục Tắc Kè Hoa bám chặt vào lưng con dê, Diều Hâu phóng hết tốc lực đến hang ngài Sư Tử.

Đến nơi, Diều Hâu thấy Sư Tử đã khăn áo chỉnh tề ngồi trên bàn đá chờ phóng viên. Gặp Diều Hâu, Sư Tử háo hức như chim non chờ chim mẹ đi săn mồi về. Sư Tử đon đả:
- Mời vào, mời vào!
- Chẳng hay anh Sư Tử có chuyện gì hệ trọng muốn loan báo?
- Chẳng giấu gì anh Diều Hâu. Tôi mới đi sang Rừng Xứ Lạnh để săn mỹ điểu ở bển. Cũng là chim ở xứ Rừng Xanh này thôi, nhưng mà sinh sống, kiếm ăn ở bển. Mà công nhận nghe, ở bển điều kiện vật chất đầy đủ nên phao câu em nào cũng phỏng phao, nhìn phê lắm.

Nói đến đây, mắt Sư Tử lim dim, mơ màng, nước miếng trào ra ngoài miệng không kiểm soát được...
- Thế anh Tử sang bển làm ban giảm khảo à?
- Này, chú gọi anh thì làm ơn thêm chữ Sư vào trước giúp. Tử, Tử gì chứ? Muốn trù ẻo tôi hả?
Sư Tử lại cười xởi lởi với phóng viên Diều Hâu:
- Không chỉ là Giám khảo đâu nhá, mà là TRƯỞNG - BAN - GIÁM - KHẢO hẳn hoi nhá!
- Ồ!
- Các em chim non được sinh ra ở bển luôn, có em hổng nói được ngôn ngữ Rừng Xanh nữa, toàn nói tiếng Madagasca, tôi chẳng hiểu gì ráo. Nghe xí xô xí xa vui tai phết.
- Ồ! Diều Hâu lại ồ ồ, tròn mắt ngạc nhiên.
- Vậy làm sao mà anh chọn được đúng mỹ điểu của cuộc thi?
- Chú Hâu nghĩ sao vậy? Chấm mỹ điểu là ta chấm cái phao câu. Mà cái phao câu thì có biết nói tiếng Madagasca đâu chứ. Vậy nên không có cản trở gì cả.
- Thế sang bển anh trò chuyện làm sao?
- Chú Hâu ít đi sang các khu rừng khác nên không biết đó thôi. Tôi đây đi nhiều lắm. Không hiểu họ nói gì thì ta cứ nhe răng cười cười. Muốn nói gì với họ thì ta xù bờm, hoa tay, múa chân, vẫy đuôi, ngoắc mông. Nếu họ không hiểu thì tôi ráng sử dụng vài tiếng tiếng Madagasca ví dụ như: gâu gâu, meo meo, um bò, um bò. À, họ gọi là gì nhỉ? ...Sư Tử gãi gãi đầu: - À, họ gọi là "sử dụng ngoại ngữ" đó chú Hâu.

Diều Hâu nãy giờ buồn cười lắm nhưng cố nén. Phóng viên Diều Hâu chuyển đề tài:
- Trông sắc mặt anh dạo này yếu lắm. Chẳng hay anh có điều gì phiền muộn?
Chỉ mong có vậy, Sư Tử mở bầu tâm sự trút cho Diều Hâu.
- Thì cũng chẳng có gì ngoài chuyện em Bồ Nông. Nói xong, Sư Tử thở dài thườn thượt.
- Kế hoạch thành lập công ty Săn Lùng Mỹ Điểu của tôi sập tôi cũng không tiếc bằng em Bồ Nông không được tham dự cuộc thi Hoa Hậu các khu rừng năm nay. Khi không ông Thần Rừng lại phái chim Thiên Đường đi thi thay. Ta tức ơi là tức. Đó đó, ông Thần Rừng sắp sáng mắt ra nè. Cuộc thi Chim Bơi Giỏi, chim Thiên Đường chẳng lọt vào tóp nào cả. Phải mà đưa em Bồ Nông ta đi thi á, phao câu nó nổi lềnh bềnh trên nước, bơi nhanh phải biết, giải nhất là nắm chắc trong tay.
- À, mà chim chóc vẫn xôn xao chờ kết quả có truất vương miện em Bồ Nông không đấy? Có kết quả gì chưa anh?
- Ơ hay, chú Hâu viết báo mà chẳng đọc báo à? Toàn bộ ban tổ chức đã họp và quyết định vẫn tròng cái vương miện ấy lên đầu em Bồ Nông. Tôi xin báo cho chú Hâu biết là Một-Trăm-Phần-Trăm thành viên Ban Tổ Chức đồng ý giữ vương miện. Vậy thì theo chú, là còn gì là để thắc mắc, trông chờ kết quả nữa không? Rõ như ban ngày vậy rồi mà.
- Nhưng vì Bồ Nông đi học lại trường Mầm Xanh, như vậy đâu được xem là hoa hậu.
- Trời ơi, tôi phải nói sao chú Hâu mới hiểu. Tôi đã mang cái sứ mệnh săn lùng mỹ điểu lên mình suốt 20 năm. Tôi biết phải làm sao chứ? Quy định hở chỗ nào là tôi biết hết. Tôi khiến nghị lên ông Thần Rừng sửa đổi mà mãi ổng chẳng chịu sửa. Mà thôi, không nhắc đến ông ấy nữa.

Sư Tử lại phân trần: - Tôi tìm mỹ điểu là tìm ráo riết từng hang cùng, hốc tận chứng không phải kiểu cười ngựa xem hoa ở các vùng trung tâm. Nói không phải kể công chứ săn mỹ điểu một công việc cực kì vất vả. Tôi là tôi tâm huyết lắm tôi mới vận sứ mệnh này vào mình. Kì này nè, để tìm được em Bồ Nông và đưa lên làm hoa hậu tôi phải vào tận vũng bùn ở tít trong rừng sâu để đem về làm hoa hậu. Đó, chú Hâu thấy chưa? Phải tâm huyết mới làm được vậy chứ không phải chỉ tìm kiếm các em chim "ăn trắng, mặc trơn" là xong đâu. Cho tới bây giờ tôi vẫn duy trì quan điểm là hoa hậu không cần tốt nghiệp bằng phổ cập. Như năm nay mà áp dụng cái quy định này là lọt mất một nhan sắc tuyệt trần có phí phạm của giời không?

Phóng viên Diêu Hâu cười mím chi, tiếp tục đặt câu hỏi:
- Anh nghĩ sao khi chim Thiên Đường đại diện cho Rừng Xanh đi thi hoa hậu các Khu Rừng mà không phải là đương kim hoa hậu Rừng Xanh - Bồ Nông?
- Tôi thấy thực sự đáng tiếc cho sắc đẹp ở Rừng Xanh này. Bồ Nông có vẻ đẹp chân chất, trong sáng, phao câu phổng phao. Chúng tôi chọn Bồ Nông là nhắm tới cuộc thi Hoa hậu các khu Rừng năm nay. Tôi là tôi dám chắc, nếu Bồ Nông đi thi sẽ vào top 5 là ít.

Phóng viên Diều Hâu bụm miệng, cười khục khặc.
- Trò chuyện cũng lâu, xin phép anh Tử, í quên anh Sử Tử em về. Mai nhớ mua báo Chim Bay -Chim Hót để đọc bài phỏng vấn về anh đó nha.

Sáng sớm hôm sau, cả khu rừng ai cũng bất ngờ khi đọc báo. Một hàng tít đập vào trước mặt: "Nếu Bồ Nông đi thi hoa hậu các khu rừng sẽ vào tóp 5".

Phóng viên Gõ Kiến của báo Đất Vịt sau khi đọc báo vội vã liên hệ Tắc Kè Hoa xin hẹn gặp Sư Tử phỏng vấn. Sư Tử cũng muốn hâm nóng hình ảnh của mình trên báo nên vui vẻ nhận lời phóng viên Gõ Kiến. Buổi phỏng vẫn diễn ra như thế nào? Liệu cái thùng rỗng của Sư Tử có kêu to hơn nữa không vui lòng chờ đón đọc kì tiếp theo vào ngày mai.

Hải Âu

2 nhận xét:

  1. Hehe, vui thật đấy. Đáng đời cái bọn dối trá!

    Trả lờiXóa
  2. Hoa hậu Bồ Nông18:12 9 tháng 12, 2008

    hì hì

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.