Mình đang ngồi chờ con chim sắt nó ăn uống no nê rồi nó đưa mình đến Cái xứ Rừng Lạnh để tham gia săn mỹ điểu Rừng Xanh Kiều. Chà, mình cũng chẳng ngờ bọn ban tổ chức ở bển cũng nghe danh oai hùng về tài săn mỹ điểu của mình cơ chứ
Ngày…tháng...
Hôm nay là ngày đầu tiên mình tham gia vào buổi tập dợt của các em mỹ điểu Rừng Lạnh. À, chính xác hơn đây là các em có nguồn gốc từ Rừng Xanh nhà ta, có em bố mẹ đẻ trứng ở Rừng Xanh, rồi cắp trứng di trú sang Rừng Lạnh, ấp và nở ở bển, có em thì trứng cũng đẻ ở bển luôn, có em bố là Chim Rừng Lạnh mẹ là Chim Rừng Xanh và có em ngược lại, nhưng có vài em là con cái của chim bố chim mẹ làm đại diện giao tế của xứ ta đang làm nhiệm vụ xứ người. Chà mấy em này cao quý dòng dõi ghê, mới nhìn ảnh đã phê phê, mình mà còn bờm dài như xưa nó dựng lên đẹp phải biết…
Mình đã có cơ hội nói chuyện riêng với em Du Mì Bói Cá. Em này mặt hơi giống em Bồ Nông của mình (chà, nhìn Du MÌ sao mình nhớ Bồ Nông quá, giờ này em đang làm gì, có biết bảo trọng khi xung quanh vè vè bọn Diều Hâu, Ác Là chuyên soi mói hay không?). Phao câu em Du Mì này có vẻ nở nang đây, cũng gần bằng Bồ Nông nhỉ, nhìn qua lớp lông vũ thấy tròn vo, hơ hơ, nhưng mình phải giữ ý tứ lần đầu gặp gỡ, sau này phải kiếm cửa mời ẻm sang xứ Rừng Xanh 1 chuyến mí được.
Ngày… tháng...
Hôm nay mình làm cố vấn về ứng xử
Ngày…tháng...
Hôm nay Ri-hớt-sờ, tức là tổng duyệt. Mình đến sớm nhất tranh thủ sờ cánh và thơm lên má mấy em liền (hà hà, các em chim xứ này không ngại gì chuyện đó, bày tỏ lòng yêu mến của Ban Giám Khảo mờ). Sướng, tê môi, các em có mùi vị thơm ngọt làm mấy lần mình suýt quên cắn yêu 1 phát. Tự nhiên mình nhớ nghề xưa quá, muốn làm 1 bài thơ ca ngợi mùi hương đầy xúc cảm nì quá, thơ đây thơ đây
Mắt tròn thơ ngây
Lông dài óng mượt
Em sải cánh bay
Hồn anh phiêu lạc
Mỏ em chúm chím
Hương nồng thơm bay
Thơm lên má ấy
Lòng anh ngất ngây…
Chân em cao dài
Phao câu lấp ló
Bờm anh dựng ngược
Em ơi có hay?
Ngày… tháng…
Hôm nay là ngày thi đầu tiên
Mình phải mặc bộ bờm giả màu lửa thiêng này lên cho nó bắt mắt các bé chim non kiều
Mình chấm điểm cũng công minh lắm cơ, trưởng ban giám khảo mà. Đúng là cơ hội thỉnh thoảng lâu mới có 1 lần. Cùng trong Ban Giám Khảo với mình có lão Báo Gấm nổi tiếng giàu có trong giới Rừng Lạnh & Ôn Đới Thú Kiều, là chủ mấy trung tâm thương mại kinh doanh lông lá cánh giả. Lão này cùng chí hướng săn Mỹ Điểu với mình. Lúc ở trong nước có nghe danh hắn rồi, ta đã tranh thủ móc nối được, sau này bọn chân rết của ta có mở được Công ty chuyên Đào tạo Mỹ Điểu và Mỹ Thú chiên nghiệp cũng phải có vài đại gia đủ mọi thành phần đứng sau mới vững vàng được chứ!
Ngày… tháng…
Nói thật là mình cũng thấy chán mấy em Mỹ Điểu không ra Xanh cũng chẳng ra Lạnh này rồi. Mà sao ra khỏi khu rừng quen thuộc của ta, bên cạnh không có thuộc hạ ta cảm thấy kém tự tin thế này, chắc không phải tại Thần Rừng cắt mất của mình quyền tổ chức Săn Mỹ Điểu chứ???
Hôm nay mình dành ối thời gian suy nghĩ về em Bồ Nông. Tuy nó hơi thiếu i-ốt tí, nhưng việc nó có tiếp tục nổi lên sau này không chính là danh dự của chính mình. Ơ-rê-ca, nghĩ ra rồi, thời đại thông tin , mình phải tận dụng sức mạnh của báo chấy, ủa lộn, báo chí chứ.
Gầm ầm..ầm, nhớ Rừng Xanh quá... nhớ em Bồ quá
Quế Lâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.